Sunday, January 5, 2014

[Love's Chain - YunJae] Chương 1+2

[Love's Chain - YunJae]
Chương 1


          Không nghĩ tới Trịnh Duẫn Hạo hắn nhanh như vậy liền kết hôn, người đó lại còn là con trai. Mặc dù bề ngoài có đẹp đến đâu, nhưng cậu ta cũng vẫn là nam, vĩnh viễn không thay đổi. Nếu không phải là gia đình đối phương có lợi ích đối với việc làm ăn của công ty hắn, hắn mới không chịu có cuộc hôn nhân nhàm chán như vậy!

          Tháng trước hắn vừa mới thấy “cô dâu” của hắn, chính xác là một người con trai, một người toả ra ánh sáng, một người đẹp đến toả sáng. Quá đủ tư cách để làm một nửa của Trịnh Duẫn Hạo, nhưng là vẫn có một câu—— ngọc có tì vết a! Tính từ ngày đầu tiên gặp mặt, hai người bọn họ đã quen biết nhau vừa vặn một tháng, sau đó thì kết hôn. Hắn không biết Kim Tại Trung đang suy nghĩ cái gì, mà cũng như vậy Kim Tại Trung cũng không biết hắn đang suy nghĩ cái gì. Nhưng mà bọn họ đều biết rõ suy nghĩ của chính bản thân, như vậy không phải là được rồi sao? Chung quy thì là không hiểu nổi. Chắc chắn là không. Nói gì thì hắn so với Hữu Thiên còn tốt hơn vạn lần, Hữu Thiên lấy chính là người bạn tốt lâu năm của gã, gã xuống tay được sao?
__*__
*

          "Cạn ly!"

          "Cạn ly!"

          "Không về sao? Sao bảo hôm nay là đêm tân hôn của ông." Phác Hữu Thiên, là bạn tốt thanh mai trúc mã của hắn. Một người có trình độ chơi bời, đầu óc cả ngày chỉ nghĩ làm sao quyến rũ gái đẹp. Thế nhưng nửa năm trước trở thành lão “niên”, lấy được bạn tốt từ thời đại học —— Kim Tuấn Tú.

          "Đi về, làm gì?" Lại uống một ngụm, phát hiện bàn bên có một người đẹp nhìn hắn từ rất lâu rồi.

          "Đương nhiên là cái kia cái kia a." Cười đến không có ý tốt, dù cho Trịnh Duẫn Hạo hắn không có đầu óc, cũng biết Phác Hữu Thiên đang suy nghĩ cái gì.

          "Nghe Xương Mân nói, ông ngày đó kết hôn cũng trốn ra đây." Quyết định không để ý tới nữ nhân kia, là vì Tại Trung vẫn còn đang ở nhà chờ hắn sao?

          "Này không thể so sánh a! Tôi lấy là bạn thân, ông lấy là người lạ!" Nói đến kết hôn, Hữu Thiên lại có chút kích động. Gã không chỉ cưới bằng hữu, còn muốn cùng các cô người tình trước đây chia tay, nhưng là bản tính đào hoa tuyệt đối không đổi được.

          "Ông dám nói ông đến bây giờ chưa từng chạm qua Tuấn Tú!" Quen biết Hữu Thiên lâu như thế, Duẫn Hạo sao lại không nắm rõ bản tính của gã? “Miếng ngon” trước mặt thì lý nào lại không ăn?

          "Ông cũng biết tôi..." Đối với gã mà nói chỉ cần là người đẹp, có quản người đó là nam hay nữ, trước tiên cứ “ăn” rồi mới tính tiếp.

          "Còn nói không giống nhau." Có đôi khi quá hiểu rõ bằng hữu cũng không phải là một chuyện tốt.



          "Đúng là không giống mà."
__*__


*
          Chương 2

          "Sao nói vậy?"

          "Ông dù sao cũng sẽ không yêu Kim Tại Trung, bởi vì ông sẽ không thích bất kể một ai." Có lẽ sẽ có một ngày nào đó gã thích Tuấn Tú, nhưng là gã quá rõ Duẫn Hạo, Duẫn Hạo không tin vào tình yêu.

          "Đúng vậy." Hắn cũng không nhớ rõ bắt đầu từ lúc nào nghĩ rằng “Yêu” là thứ chẳng hề tồn tại trên đời này.

          "Duẫn Hạo thị lục liên hoa(*), một người giàu có sức hấp dẫn." Có sức hấp dẫn không có nghĩa là dễ tới gần, Duẫn Hạo đây chính là cái loại rất có sức hấp dẫn, nhưng là khí thế toả ra khiến cho người ta chùn bước.

(*): Có lẽ là hoa sen màu xanh lục, theo mình tìm hiểu nó tượng trưng cho sự ý chí, nghị lực kiên cường. Đại khái ý ví phẩm chất Duẫn Hạo như thế!

          "Ý nói là muốn tôi gọi ông là thiên đường điểu (**), hoa hoa công tử Phác Hữu Thiên tiên sinh." Hoa hoa công tử khắp nơi lưu tình, Duẫn Hạo biết tiểu tử này không sớm thì muộn sẽ hối hận việc đã làm của gã.

(**): Này thề có chúa, ta chịu, ai biết liền giúp ta 1 chút, nguyên văn nó là "为天堂鸟了"
___*___
*
          Thì ra kết hôn là như thế này, Tại Trung sớm biết rằng Duẫn Hạo sẽ không trở về, nhưng cậu vẫn chọn chờ hắn. Bọn họ quen biết được một tháng thì kết hôn, có lẽ Duẫn Hạo đối với cậu không có cảm giác, thế nhưng cậu đối với Duẫn Hạo thì vừa thấy đã yêu. Duẫn Hạo lấy cậu, là bởi vì nhà cậu có lợi ích nhất đối với công ty của Duẫn Hạo, cậu gả cho Duẫn Hạo, là bởi vì cậu yêu Duẫn Hạo. Rất đơn giản, cậu yêu hắn.

          Lúc đó vì cái gì mà thích khí phách ngang ngược của người này chứ? Không có nguyên nhân, thích chính là thích. Một tháng ở chung, cho tới bây giờ chưa thấy qua hắn cười, khuôn mặt hắn luôn là đầy tính toán thủ đoạn. Thời điểm lúc ba mẹ nói muốn cậu cùng hắn kết hôn, cậu vui vẻ cả mấy buổi tối ngủ không được. Thế nhưng Duẫn Hạo nói với cậu, lấy cậu chỉ là vì lợi ích làm ăn, lòng nặng trĩu... Nếm trải đến cái gì gọi là ngươi thương người không thương ngươi...


          Cuối cùng Tại Trung cũng không buông bỏ Duẫn Hạo, bởi vì cậu tin tưởng có thể dùng tình yêu của mình làm cho Duẫn Hạo cảm động, thế nhưng cậu không biết việc này lại khiến cậu đau khổ đến chịu không nổi. Duẫn Hạo không tin vào tình yêu không phải là không có nguyên nhân, ba mẹ hắn luôn đằm thắm, đột nhiên muốn ly hôn lúc hắn đang học cao trung. Thì ra ba hắn ở bên ngoài có người phụ nữ khác, mẹ hắn cuối cùng lựa chọn ra đi không trở về... Đây là nguyên nhân khiến Duẫn Hạo bắt đầu chống đối với ba hắn, lần này kết hôn cũng là có ý đối kháng, vốn là ba hắn muốn hắn lấy một thiên kim tiểu thư nhà có tiếng tăm, hắn lấy đúng là nhà có tiếng, chỉ có điều đây là một thiếu gia. Hắn làm cho ba hắn tức giận đến gần chết, thế nhưng ba hắn cuối cùng phải thỏa hiệp.

No comments:

Post a Comment