Monday, May 4, 2015

[Love's Chain - YunJae] Chương 7+8

[Love's Chain - YunJae] 
Chương 7
"Không tệ, quả nhiên là con ta." Nhìn vẻ mặt tươi cười của cha, Tại Trung cuối cùng cũng yên tâm.

          "Cảm ơn cha." Bài kiểm tra này tưởng rằng sẽ không qua cửa, dù sao phần tô màu cũng khá là vội vàng. Nghe được ba tán thưởng, Tại Trung trong lòng vẫn luôn căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng.

          "Buổi tối cùng ăn cơm chứ?"

          "Nhưng mà..."

          "Xem cha này đúng lão hồ đồ, cũng quên mất con đã kết hôn rồi. Phải về nhà giúp Duẫn Hạo nấu cơm chứ."


          "Cha!"


          Rời khỏi công ty, Tại Trung chưa có về nhà vội, cậu đến công ty Duẫn Hạo. Chưa có nói với hắn, muốn cho hắn một kinh hỉ(*).
(*)kinh ngạc vui mừng. Chẳng có từ gì thay thế nữa.

          Cộc! Cộc!

          "Mời vào!" Tại Trung đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, quay người về phía cô thư ký gật đầu cảm tạ.

          "Duẫn Hạo..." Lời vừa nói ra...

          "Em sao lại tới đây?" Duẫn Hạo không hề nghĩ tới Tại Trung sẽ đến công ty tìm hắn. Mặc dù nói việc kết hôn của họ đúng là công khai một nửa, nhưng hắn vẫn không nghĩ tới đi gặp mấy nghìn công nhân tuyên bố, bà chủ của bọn họ là đàn ông.

          "Bởi vì đã sắp tan sở, cho nên qua đây muốn cùng anh về nhà." Nhìn thấy mặt Duẫn Hạo biến sắc, Tại Trung đã hiểu chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, bọn họ tối hôm qua...

          "Đây không phải nơi em nghĩ muốn là có thể tới!" Bây giờ có lẽ nhà báo đã nhận được tin tức, hắn phải đem cậu đi trước khi nhà báo tới.

          "Nhưng mà..."

          "Đừng tưởng rằng chúng ta tối hôm qua đã làm, thì có thể thay đổi mối quan hệ của chúng ta. Với tôi mà nói ngày hôm qua chỉ là phát tiết!" Duẫn Hạo là nhìn không nổi Tại Trung thỏ thà thỏ thẻ. Tại sao cùng là là đàn ông, Tại Trung lại cùng phụ nữ có bộ dạng giống nhau? Chẳng lẽ cậu vừa sinh ra lại đã định trước sẽ bị người đè dưới thân sao?

          "..."

          "Còn không đi về nhanh một chút!"

          "Vậy em đi về trước."

          Từ phòng làm việc của Duẫn Hạo trốn tới phía sau, cậu vẫn liên tục chạy, liên tục chạy. Cho đến bãi đỗ xe, trở lại trong xe... nước mắt nghẹn ở trong hốc mắt mới chảy ra. Tại sao lại như vậy? Tại sao Duẫn Hạo đến bây giờ vẫn không cảm nhận được tình yêu của cậu? Cậu rất muốn Duẫn Hạo cũng yêu cậu, nhưng mà điều này dường như cả đời cũng sẽ không thực hiện được. Cậu tưởng rằng sau chuyện tối hôm qua, quan hệ của bọn họ sẽ có chỗ thay đổi. Nhưng mà hết thảy đều chỉ là mơ mộng hão huyền của cậu! Cậu đối với Duẫn Hạo mà nói chỉ là công cụ lợi dụng, bất kể công hay là tư...

          Khóc rất lâu, không nhớ bản thân làm sao về nhà, chỉ nhớ rõ dọc đường cậu vẫn luôn khóc. Trốn trong phòng làm việc, một đêm không có đi ra ngoài.
*

          Mười một giờ, nghĩ đến những câu nói buổi chiều của bản thân, Duẫn Hạo có phần hối hận. Thực ra thì Kim Tại Trung cũng không có gì làm mất lòng hắn, chỉ là qua công ty tìm hắn mà thôi, hắn không cần thiết phải lộ ra quá nóng nảy như thế.

          Cầm điện thoại lên, lại đặt xuống, lại cầm lên, lại đặt xuống... Quên đi, vẫn là về nhà đi.

          Nhà, không có mở đèn. Nhưng hắn biết rõ Tại Trung ở nhà, bởi vì ở Tại Trung có một loại mùi hương đặc biệt. Hắn vào lúc nào thì phát hiện Tại Trung có mùi thơm này? Là ngày đó kết hôn, hay là sớm hơn? Dường như chỉ cần Tại Trung ở đâu, mùi hương sẽ theo đến đó, Tại Trung rời đi, mùi hương cũng sẽ biến mất theo. Là loại hương nhàn nhạt, ừ... Là hương thơm của một loài hoa.

          Đi qua phòng làm việc của Tại Trung, cửa đóng. Tại Trung hẳn là ở bên trong đi, còn có thể nghe được khe khẽ tiếng khóc nỉ non. Vài ngày trước, nghe được tiếng khóc này, hắn lại sẽ cảm thấy khó chịu, thế nhưng bây giờ, lại không có. Ngược lại... cảm thấy rất yên ả, thật ra thì thanh âm của Tại Trung rất êm tai, mềm mại, mỗi lần nói ra đều giống như đang ca hát.



Chương 8

Đưa tay lên muốn gõ cửa, nhưng rồi lại buông thõng xuống. Trịnh Duẫn Hạo lần đầu tiên mang tâm tư day dứt, hơn nữa còn là đối một người đàn ông.

          Ngồi ở bên cạnh cửa, Duẫn Hạo suy nghĩ, có phải hay không Tại Trung cũng đang ngồi dưới đất? Tại Trung có phải hay không ngồi ngay phía sau hắn? Ngày hôm qua có làm đau Tại Trung không? Hẳn là rất đau đi, lúc đó tay của Tại Trung nắm khăn trải giường, các khớp ngón tay cũng trở nên trắng bệch.

          Ánh nắng từ cửa sổ cuối hành lang chiếu vào, mắt của Duẫn Hạo đau nhức. Hoá ra đã là buổi sáng, hắn thế mà ngồi cả một đêm. Quay đầu lại nhìn, cánh cửa vẫn còn khép kín. Xui xẻo phải về công ty đi họp, ngồi lâu đến chân tê rần. Sớm biết thế này đã không cố ngồi ở đây, chân tê không nói, mông cũng rất đau.

          Vừa định đi, cửa phòng lại mở ra. Tại Trung ở phía ngược sáng tựa như thiên sứ đang phát sáng, khiến cho Duẫn Hạo không thể không nhắm mắt lại.

          "Sớm." Tuy rằng đã qua một đêm, nhưng giọng mũi của Tại Trung vẫn rất nặng nề, hơn nữa đôi mắt vừa đỏ lại vừa sưng.

          "Ách... Sớm." Không nghĩ đến Tại Trung vẫn có thể cùng hắn nói chuyện, hắn cho rằng Tại Trung chắc chắn sẽ không để ý đến hắn nữa.

          Bị Duẫn Hạo chắn đường Tại Trung muốn ra cũng không được, Duẫn Hạo không có ý tránh ra, mà Tại Trung cũng ngại mở lời.

          "Tôi..." Duẫn Hạo còn chưa nói xong, điện thoại bàn liền kêu lên. Mẹ nó! Ai a?

          Chạy chậm xuống dưới lầu đến nghe điện thoại "Alô!" Có thể ở thời điểm mấu chốt gọi điện thoại, không ai khác, chính là gã, Phác Hữu Thiên.

          'Sáng sớm đã phát cáu a? Ham muốn không thoả mãn?'

          "Có cái rắm gì mau nói!" Tiểu tử thối chỉ biết nói lời vô ích!

          'Nhận được tin tức...'

          "Điều tra rõ chưa?"

          'Đã điều tra xong, nhưng mà vẫn cần xác thực một chút. Ông muốn nói với cậu ấy sao?'

          "Điều tra rõ rồi hãy nói."

          'Ông xem rồi xử lý đi.'

          Cúp điện thoại, Duẫn Hạo như có điều suy nghĩ lên lầu, thay quần áo, chuẩn bị đi làm. Quay về phòng ngủ, thấy Tại Trung nằm ở trên giường ngủ thiếp đi. Quanh mắt vẫn còn sưng, là hắn làm Tại Trung tổn thương đi. Tại Trung yêu hắn, hắn cũng biết, chỉ là hắn không thể cũng không hiểu cách đáp lại. Họ rất nhanh sẽ lại chia cách, khi đó Tại Trung nhất định sẽ càng đau lòng hơn nữa. Nghĩ đến đây, Duẫn Hạo đột nhiên không dám nghĩ tiếp nữa. Nhưng mà tại sao chứ? Hắn không muốn thấy Tại Trung đau khổ, hắn không muốn thấy Tại Trung rơi nước mắt.

          Cẩn thận từng chút giúp Tại Trung đắp chăn lên, Duẫn Hạo rời đi. Bây giờ hắn phải làm rõ một việc, việc này liên quan đến tương lai của hai người họ...
*

          Ngủ thoả thuê rồi, ngồi dậy duỗi người một cái, lâu lắm rồi không ngủ một giấc thư thái như vậy. Xốc chăn lên... Chăn? Cậu hình như không có đắp chăn ngủ...

          Quên đi, có thể là lúc ngủ cậu thấy lạnh, tự mình đắp lên.

          Cố hết sức muốn quên đi Duẫn Hạo, bởi vì cậu không muốn lại tổn thương nữa. Một lần là đủ rồi...


          Trước khi kết hôn cậu đối với Duẫn Hạo vừa thấy đã yêu, hắn đối với cậu không hề biết. Hôn nhân không có tình yêu căn bản sẽ không được lâu dài, nếu không phải công ty của ba cậu với công ty của Duẫn Hạo có liên kết, e rằng cậu cả đời này phải yêu đơn phương. Chẳng qua giờ cũng vẫn...

No comments:

Post a Comment