Tuesday, May 5, 2015

[Love's Chain - YunJae] Chương 9+10

[Love's Chain - YunJae] 
Chương 9

"Kim Tại Trung, mày hạnh phúc sao?" Tự hỏi mình trong gương, nhìn mắt còn có chút sưng.

          "Hạnh phúc, bởi vì được lấy người đàn ông tao yêu, tuy rằng anh ấy không yêu tao..." Nước mắt lần nữa từ khóe mắt trượt xuống.

          "Kim Tại Trung là mày tự làm khó bản thân! Ngớ ngẩn! Ngu ngốc! Bệnh thần kinh!" Nhưng mà cậu thật sự rất yêu Duẫn Hạo a...

***

          "Này, sáng sớm hôm nay làm gì mà bực bội như vậy hở? Tôi làm phiền đến ông hở?" Bỏ mặc công việc của mình không làm, Hữu Thiên lại chạy đến phòng làm việc của Duẫn Hạo.


          "Nếu như ông đem Tuấn Tú chọc tức, ông làm thế nào dỗ cậu ấy?" Duẫn Hạo suy nghĩ kỹ hồi lâu mới hỏi Hữu Thiên, thực ra hắn là sợ Hữu Thiên sẽ cười nhạo hắn.

          "Tôi á, ờ... Đem cậu ấy đè xuống giường, sau đó..." Gã mới mặc kệ Tuấn Tú có tức hay không, nói chung thỏa mãn bản thân rồi hãy nói.

          "Quên đi, coi như tôi chưa có hỏi." Hắn phải sớm biết Hữu Thiên sẽ trả lời như vậy, thế quái nào mà hắn còn có thể hỏi gã chứ?

          "Cái này không phải nói đùa sao?"

          "Tôi không muốn nghe nữa, trở về làm việc đi." Vùi đầu tiếp tục công việc của mình.
           
          "Tại Trung tức giận?"                                                     
          "..."

          "Đối phó với người đẹp như Tại Trung, chỉ có một bí quyết...tặng hoa."

          "Tặng hoa? Có tác dụng không?"

          "Ông từng thử chưa?"

          "Chưa."

          "Thế là được rồi còn gì? Tặng hoa đi!"

          Lẽ ra muốn gọi thư ký đặt giúp một bó hoa, nhưng mà ngẫm đi ngẫm lại, tự mình đi mua thì khá là có thành ý.

          Đường đường tổng giám đốc ôm một bó hoa to, nói thật, đúng là có điểm kì quặc, cơ mà để dỗ người đẹp, hắn bằng lòng.

          Tại Trung ngồi ở nơi có cửa kính trong suốt nhìn mặt trời lặn phía trước mặt, hoàn toàn không để ý Duẫn Hạo đã về. Nhìn Tại Trung ưu buồn như thế, hắn thật sự  là muốn đem Tại Trung ôm vào trong lòng, nhưng mà Tại Trung như vậy là do một tay hắn làm, không phải sao?

          Bất thình lình một bó hoa xuất hiện ở trước mắt cậu, hơn nữa còn là hoa bách hợp cậu thích nhất.

          "Thích không? Thật ra tôi cũng không biết em thích hoa gì, có điều tôi thấy mùi thơm của hoa bách hợp, cùng hương thơm trên người em rất giống nhau, cho nên tôi liền chọn hoa bách hợp." Tại Trung không cười, khiến cho Duẫn Hạo rất hồi hộp, nghĩ rằng Tại Trung không thích hoa.

          "Cám ơn, em rất thích." Thì ra hắn vẫn luôn có chút để ý cậu, Tại Trung thật sự rất vui vẻ.

          Tại Trung nở nụ cười, rất đẹp, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tại Trung cười. Nhìn đến ngây người...

          "Có điều, Duẫn Hạo, anh không nên đối với em tốt như thế được không?"

          "Tại sao?" Rõ ràng phút trước, cậu còn cười tươi như hoa, sao phút sau đã bắt đầu mặt mày ủ ê rồi.

          "Bởi vì em sẽ không chịu đựng được lần thứ hai bị tổn thương thôi." Mỉm cười thản nhiên nhìn Duẫn Hạo.

          Cái tự coi mình là trung tâm? Cái miêu tả này, dùng để hình dung Trịnh Duẫn Hạo là chính xác nhất trên đời. Kể từ sau ngày mua hoa tặng Tại Trung xin lỗi, hắn ngày nào cũng mua hoa tặng Tại Trung, hoàn toàn đem lời nói của Tại Trung ngày đó như gió thoảng bên tai.

*

Chương 10

         "Tôi trở về rồi." Bây giờ hắn cũng không còn lưu luyến gì ở bên ngoài, xong việc tan sở đúng giờ về nhà làm 'Người chồng' tốt .

          "Về rồi sao, nghỉ ngơi một chút, có cơm ăn ngay đây." Cậu bây giờ không dám đối mặt Duẫn Hạo, có lẽ hạnh phúc đột nhiên đến, khiến cậu cảm thấy khó thích ứng kịp. Nếu như...

          "Tặng em, thích không?" Lại là một bó hoa bách hợp thật to.

          "Rất thích, cảm ơn." Hoa bách hợp là hoa cậu thích nhất. Duẫn Hạo nói hoa bách hợp cùng cậu rất hợp, rất thuần khiết, rất cao quý, hơn nữa trên người của cậu cũng có mùi hương của hoa bách hợp. Vốn nghĩ rằng Duẫn Hạo không biết, thì ra Duẫn Hạo có để ý đến cậu.

          Thời gian vui vẻ trôi qua vô cùng nhanh, sự việc kia đã được xác nhận, công ty của cha Tại Trung rất nhanh sẽ phá sản. Cậu... Phải ly hôn sao? Tại thời điểm mới vừa kết hôn, hắn nói qua rằng chỉ cần Tại Trung không còn giá trị lợi dụng nữa, hắn sẽ ly hôn. Cuối cùng bây giờ trở thành sự thật rồi, cậu nên làm sao đây?

          Ring... Ring...

          "Alô."

          'Tại Trung, ba... Con về sau phải tự chăm sóc bản thân thật tốt chính, ba không có khả năng tiếp tục giúp đỡ con.'

          "Ba, người đang nói gì thế? Có ý gì?"

          'Ba đã phá sản...'

          "Cái gì? Ba! Ba!"

          Điện thoại đã cúp.

          Phá sản rồi... Tất cả đều kết thúc rồi... Điều cậu mong đợi, còn chưa có đến, cái gì cũng hóa thành hư không hết rồi. Hạnh phúc ngắn ngủi, vui vẻ ngắn ngủi, toàn bộ cũng đều biến mất.

          Tại Trung giống như mất hồn ngồi dưới đất, nước mắt không hề rơi xuống, là cậu trở nên mạnh mẽ sao? Hay là bởi vì cậu quá đau lòng, cho nên nước mắt mới không rơi xuống? Cậu biết rất rõ Duẫn Hạo, Duẫn Hạo là loại người nói được làm được, ly hôn là điều chắc chắn. Lúc này cậu hoàn toàn đánh mất Duẫn Hạo...

          "Duẫn Hạo, đã khuya lắm rồi, về nhà đi, được không?" Hữu Thiên biết Duẫn Hạo vì chuyện của cha Tại Trung mà phiền muộn, bản thân là bạn tốt, gã lại chẳng giúp đỡ được gì.

          "..." Duẫn Hạo ngồi đờ ra ở chỗ kia, cũng chẳng nói câu nào, giống như không nhìn thấy Hữu Thiên vậy.

          "Ông như thế cũng không phải là cách a! Trước đây ông là vì lợi ích mà kết hôn, ông nói mất đi lợi ích ông sẽ ly hôn. Bây giờ đúng ý rồi, ông còn phiền muộn cái gì?"

          "Tôi... Là không muốn Tại Trung tổn thương." Nghĩ đến nước mắt của Tại Trung, tim của hắn giống như bị người siết chặt vậy.

          "Không muốn để cho cậu ấy tổn thương, thì đừng ly hôn! Duẫn Hạo ông đã là người trưởng thành, ông nghĩ như thế nào, chính ông còn không rõ nhất sao? Ông nếu đã yêu Kim Tại Trung, vậy thì đừng buông tay!" Nhìn ở trong mắt mấy biểu hiện của Duẫn Hạo mấy ngày nay, gã rất vui mừng Duẫn Hạo cuối cùng cũng bỏ đi gánh nặng.

          "Tôi yêu... Kim Tại Trung sao?" Phải không? Yêu cậu sao? Bất đầu từ lúc nào thế? Hắn thầm mong Tại Trung được vui vẻ, không muốn lần nữa thấy nước mắt của Tại Trung. Như vậy chính là yêu sao?
*
          Bây giờ đã không thể thay đổi, cái gì cũng mất. Kiên trì lâu như thế, kết quả là... còn lại gì chứ? Chỉ có tình yêu của cậu thôi thì không có tác dụng. Thật ra đơn ly hôn cậu đã sớm lấy, tư liệu, tên tuổi vào lúc kết hôn đã viết xong. Cậu không phải bi quan, chỉ là đã sớm biết trước kết quả mà thôi. Bây giờ cậu thật sự muốn ly hôn, chẳng qua là không đoán được lại nhanh như thế. Thay vì muốn Duẫn Hạo nói với cậu, không bằng để cậu tự cắt đứt, cậu thật sự không chịu nổi những lời nói lạnh nhạt của Duẫn Hạo nữa.



          Để lại một bức thư và đơn ly hôn, Tại Trung rời đi, nhưng mà phải đi đâu đây? Cậu cũng không biết nữa...

No comments:

Post a Comment