[Love's Chain - YunJae]
Chương 3
Duẫn Hạo về đến nhà
đã 5 giờ sáng, Tại Trung sớm đã không chờ được ngủ trên ghế salon. Nhìn Tại Trung
ngủ, Duẫn Hạo mới ý thức đến việc mình đã kết hôn rồi, đã không giống như trước có thể thâu đêm suốt sáng không về. Thế nhưng nếu như Tại Trung không thể giúp
hắn, hắn còn có thể lấy Tại Trung? Đáp án rất rõ ràng. Sẽ không!
Nếu như hắn là lục
liên hoa, Tại Trung hẳn là tựa hoa bách hợp, dụ hoặc khiến người ta chú ý. Tại
Trung rất đẹp, chính là cái loại thoát tục, cái loại khiến cho người ta vừa
nhìn lại muốn nhìn nữa. Duẫn Hạo cứ như vậy nhìn Tại Trung, bất tri bất giác
ngủ mất. Trời sáng, Tại Trung từ từ mở mắt, Duẫn Hạo ngủ ngay trước mặt cậu.
Duẫn Hạo ngủ như đứa bé vậy, khí phách ở trên thương trường, toàn bộ đều biến
mất.
Tay của Tại Trung
nhẹ nhàng xoa khuôn mặt hắn, Duẫn Hạo luôn ngủ không sâu, bởi một chút động tác
nhỏ của Tại Trung mà tỉnh.
"Anh dậy rồi,
rửa mặt đi, tôi làm bữa sáng cho anh." Tại Trung nói xong liền hướng nhà
bếp chạy
"Không cần,
tôi quay về công ty ăn.” Không đếm xỉa tới Tại Trung, xoay người lên lầu.
8 giờ 50 phút
Duẫn Hạo nhìn đồng
hồ đeo tay một cái, thời gian còn kịp. Tắm xong, thay quần áo, sửa sang một chút
dáng vẻ của mình, không cùng Tại Trung nói một tiếng đã rời đi.
Tại Trung cũng biết
Duẫn Hạo đi, cậu cũng biết Duẫn Hạo vẫn không quen trong nhà có thêm một người.
Không ngừng nói với chính mình phải hiểu Duẫn Hạo, thế nhưng nước mắt lại vì
cái gì mà rớt xuống chứ?
*
"Hết giờ làm, ông đi đâu không?" Thời gian không hơn không kém, vừa đúng 5 giờ. Người bạn tốt đầu
tiên là đến văn phòng của hắn, xem có tiết mục gì.
"Đi chỗ nào cũng
được, miễn không về nhà." Suy nghĩ cả ngày, Duẫn Hạo quyết định đem chuyện
sáng sớm nay quăng đi. Ai quy định đàn ông kết hôn sau khi tan sở nhất định
phải về nhà?
"Ông không sợ “bà
chị” (*) sẽ không vui." Hữu Thiên bây giờ mới phát hiện Duẫn Hạo ngay cả
nhẫn cưới cũng chưa từng đeo, chính hắn lúc vừa mới kết hôn tình trạng cũng
chống đối như vậy, thế nhưng từ từ phát hiện Tuấn Tú ngoại trừ học hành rất giỏi,
còn có mặt đáng yêu(**).
(*) Cách gọi kính
trọng đối với vợ của bạn.
(**): Nói thật là
không hiểu đang nói cái gì mà QT nó ra như nào ta dịch như vậy.
"Thế nào tôi thấy ông sau khi kết hôn thói trăng hoa không có chút giảm bớt?" Tên tiểu tử
thối này chỉ biết nói người khác, đối mặt với vấn đề của mình, lại chỉ biết làm
đà điểu(***).
(***): Ý nói Thiên ca giống con đà điểu, rúc đầu xuống đất trốn
tránh.
"Ông định cả
đời này cũng không chạm qua cậu ấy sao?" Cái kia Kim Tại Trung hắn đã gặp
qua, nhìn rất đẹp. Một người đàn ông lớn lên có thể mang vẻ đẹp trung tính
giống như cậu, thực sự đã ít lại càng ít.
"Không
biết." Duẫn Hạo không giỏi nói dối, trong lòng nghĩ sao nói vậy. Hắn thực
sự không biết chuyện tương lai ra sao, hoặc giả ngay ngày mai hắn lại sẽ phát
hiện, hóa ra gia đình Kim Tại Trung đối với hắn cũng không giúp được gì, đến
lúc đó hắn nhất định sẽ ly hôn.
"Cậu ấy cũng
không phải Trư Bát Giới, là nam thì sao chứ? Đóng cửa tắt đèn quản cậu ấy là
nam hay nữ."
"Chỉ có ông tài
năng mới làm được chuyện đấy!"
*
Chương 4
Tại Trung đặt bút
xuống, duỗi người. Ở nhà vẽ tranh cả một ngày, trong chớp mắt thì đã 6 giờ, cậu
phải chuẩn bị bữa tối. Trước khi kết hôn, cậu bắt đầu học nấu những món Duẫn
Hạo thích ăn, mặc dù cậu đã nấu ăn ngon rồi, nhưng mà cậu vẫn muốn nấu đến siêu ngon.
8 giờ hơn, đồ ăn
đều nấu xong. Thế nhưng Tại Trung không có gọi điện thoại cho Duẫn Hạo. Bởi vì
không muốn giống như phụ nữ hối thúc chồng về nhà, nếu như phải hối thúc mới về
nhà, cậu thà rằng Duẫn Hạo không về.
Quả nhiên, 11 giờ
Duẫn Hạo cũng không về nhà. Tại Trung cười nhạo chính mình, mang đồ ăn toàn bộ đem đổ. Kết quả này không phải là đã đoán trước rồi sao? Thế nhưng vì cái gì... Vì
cái gì... Vì cái gì ngực lại đau đớn như vậy? Cũng đã hai ngày kết kết hôn,
Duẫn Hạo lại một mực lạnh nhạt với cậu, lẽ nào Trịnh Duẫn Hạo thật sự không có
trái tim sao?
"Cậu ở đây làm
cái gì?" Quay người nhìn cái mâm không nằm yên vị ở trên bàn, rõ ràng thức
ăn bên trong bị ai đó đổ đi, cái kia đổ đi nhất định chính là 'vợ' của hắn - Kim
Tại Trung.
"Không làm gì
hết." Cậu vậy mà lại ngồi bên cạnh cái thùng rác khóc.
Tuỳ tiện chà sát
khắp mặt, vì không muốn cho Duẫn Hạo nhìn thấy, Tại Trung nhanh chóng đi qua
người Duẫn Hạo
"Chờ một
chút." Nhận thấy được Tại Trung không ổn, Duẫn Hạo nắm cánh tay của Tại
Trung lại.
Không ngờ rằng Duẫn
Hạo lại làm vậy, Tại Trung bị hù doạ, theo phản xạ rụt lại.
"Cậu
khóc?" Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy có người khóc ở trước mặt mình,
kể cả là phụ nữ mà đây còn là...đàn ông.
"..."
"Không vừa
lòng với tôi?" Duẫn Hạo không nghĩ ra vì sao Tại Trung lại khóc, hắn sẽ
như thế Tại Trung hẳn là đã sớm nghĩ đến rồi, không phải sao? Đường đường là
đàn ông, khóc lóc sướt mướt còn ra cái gì? Trong lòng bất giác đối với Tại
Trung nảy sinh chán ghét.
"Không
phải." Đúng! Đúng là không hài lòng đó! Nhưng thế thì đã sao? Căn bản
không có ai có thể nghe cậu kể khổ, mọi người đều cho là cậu rất hạnh phúc.
"Thế thì tại sao?" Nhìn nước mắt Tại Trung, Duẫn Hạo trong
lòng rất buồn bực. Vốn tâm tình cũng không được tốt, bây giờ bộ dáng Tại Trung
lại như vậy, làm cơn tức của hắn trực tiếp tăng lên!
"Không tại sao... anh thả tôi ra." Lực tay của Duẫn Hạo càng lúc càng lớn, cậu
đã cảm thấy đau. Tay bị nắm còn là tay phải, nếu như lực tay của Duẫn Hạo còn
tiếp tục gia tăng, thì ngày mai cậu không thể làm việc tiếp được.
"Cậu
thật ồn ào." Tại Trung càng giãy dụa, lực tay hắn lại càng tăng.
"Đau...
anh buông..." Duẫn Hạo dường như nghiền nát xương của cậu, các khớp xương đã
hướng về phía cậu phát ra tiếng rên rỉ.
Duẫn
Hạo không nói gì, nhưng là kéo Tại Trung lên lầu. Thoáng cái đã đem cậu quăng
lên trên giường, Tại Trung bị doạ sợ đến nước mắt đang rơi ngừng lại. Cứ như vậy
nhìn Duẫn Hạo như dã thú săn mồi đè ở trên người cậu, sau đó...
No comments:
Post a Comment