Saturday, May 2, 2015

[Love's Chain - YunJae] Chương 5+6

[Love's Chain - YunJae] 
Có H a~
Chương 5


"Duẫn Hạo... Duẫn Hạo... Không muốn a... Anh buông!" Duẫn Hạo hắn không nên như vậy, bây giờ Duẫn Hạo tựa như một con dã thú, ngay tức khắc muốn đem cậu nuốt vào bụng!

          Tại Trung khóc như lê hoa đái vũ (*), còn có ánh mắt tràn đầy tổn thương, khiến Duẫn Hạo tỉnh táo lại.
(*) Chỉ kiểu khóc của Dương quý phi.

          Vì sao hắn lại không khống chế được? Nhưng vừa rồi hắn thực sự muốn Tại Trung. Hiện tại... càng thêm...

          "Là tôi không đúng, đừng khóc." Nhẹ nhàng hôn lên khoé mắt đầy nước của Tại Trung, cố gắng trấn an tâm tình của cậu. Môi hắn lướt trên mặt đến khoé miệng của Tại Trung, cảm thấy Tại Trung cả người cứng ngắc bắt đầu thả lỏng.


          Nhìn đôi môi phấn hồng của Tại Trung, hắn cũng không nhịn được dục vọng của bản thân nữa. Duẫn Hạo cúi người hôn cậu, mạnh mẽ mà ép hôn, hoàn toàn không để cho Tại Trung cơ hội thở dốc. Cảm giác Tại Trung thật sự khó thở, mới buông hắn ra, sau đó lại như chưa thoả mãn mà khẽ hôn lên đôi môi mềm mại.

          Không để ý đến Tại Trung nhỏ nhẹ phản kháng, Duẫn Hạo một bên cởi áo sơmi của Tại Trung ra, một bên tiếp tục hôn hắn.

          "Tại Trung giúp tôi... Giúp tôi cởi quần áo..." Thanh âm của hắn giống như là có một loại ma lực, Tại Trung vươn tay run rẩy, giúp Duẫn Hạo cởi nút áo sơmi. Nhưng không biết là vẫn còn sợ hãi hay cái cúc áo cùng cậu không hợp, Tại Trung thế nào tách mở đều không được. Cuối cùng vẫn là Duẫn Hạo tự mình động tay, nhưng mà đây cũng đáng giá...

          "A... Duẫn a... Duẫn Hạo..." Bộ phận yếu ớt nhất của cậu bị Duẫn Hạo nắm ở trong tay, khoái cảm làm suy nghĩ của cậu không như bình thường, chỉ có thể gọi tên Duẫn Hạo.

          Không chịu nổi nữa, thế nhưng Duẫn Hạo lại không chịu buông tay, cậu cũng không có khả năng...

          "Duẫn Hạo... Duẫn... A... Không được..." Cuối cùng cũng...

          Thoáng chút buông lỏng cơ thể, Tại Trung trạng thái mơ màng đi vào giấc ngủ. Sau đó lập tức tỉnh táo lại, dường như ngón tay của Duẫn Hạo mang theo dịch thể của cậu, đưa đến nơi kín đáo nhất trên cơ thể cậu. Nhưng mà bây giờ cậu cái gì cũng không thể làm, bởi vì Duẫn Hạo để cậu nằm bò ở trên giường, hết thảy chỉ có thể dựa vào cảm nhận.

          Tại Trung bất an vặn vẹo người, nhưng lại bị Duẫn Hạo đè xuống.

          "Không nên động, thả lỏng người." Tại Trung phía sau rất nhỏ, thế nhưng cậu lại không chịu hợp tác. Duẫn Hạo đem nửa người đè ở trên người Tại Trung, đem ngón tay với vào trong miệng cậu, bắt lấy đầu lưỡi Tại Trung chơi đùa trứ. Nhẹ nhàng liếm cắn vành tai Tại Trung, khiến cho cậu nhũn ra.

          Bên ngoài cúc huyệt của Tại Trung đã dính đầy dịch thể, ngón tay theo nếp nhăn nhẹ nhàng xoa bóp, thẳng đến khi không còn đóng chặt, đầu ngón tay chậm rãi tiến vào trong cơ thể Tại Trung.

          "Uh... A..." Bị Duẫn Hạo đè nặng, không thể động đậy, cậu chỉ có thể nắm thật chặt tấm trải giường. Hậu huyệt đột nhiên bị lấp đầy cảm giác thật không tốt, không ngừng vặn vẹo thắt lưng, nhưng dị vật lại càng ngày tiền vào sâu, dường như là nhanh chóng đụng tới nội tạng của cậu.

          Ngón tay không ngừng ra vào, khiến dục vọng phía trước của Tại Trung lần thứ hai ngẩng đầu. Số ngón tay theo đó cũng tăng lên, tiếng rên rỉ của Tại Trung cũng dần dần tăng.

          "Ừm... Duẫn Hạo..." Hậu huyệt bị lấp đầy đột nhiên không còn, khiến cho Tại Trung bất mãn mà hờn dỗi chút.

          "Muốn không? Vậy cho em." Bắt lấy hông của Tại Trung, động một cái tiến vào bên trong Tại Trung.

          "A... uh..." Hậu huyệt chặt chẽ đột nhiên bị thứ lửa nóng to lớn của Duẫn Hạo đẩy vào, một trận đau đớn từ hạ thân truyền tới trái tim. Siết trong tay khăn trải giường cũng sắp bị cậu xé nát, theo chuyển động của Duẫn Hạo, phân thân Tại Trung không biết lúc nào thì ma sát với khăn trải giường.

          "Duẫn... Duẫn Hạo... A..." Đối mặt với sự bá đạo của Duẫn Hạo, Tại Trung chỉ có thể bất lực mà rên rỉ. Có lẽ kêu tên Duẫn Hạo, là cái phao duy nhất mà lý trí của cậu bắt được trong bể dục.

Chương 6

Nụ hoa Tại Trung co rút lại, Duẫn Hạo biết cậu đạt đến cao trào, nhưng mà hắn bỗng chốc nắm lấy đỉnh phần thân ngăn không cho cậu đạt cao trào.

          "Không... muốn... Duẫn Hạo... buông ra a..." Muốn đẩy tay của Duẫn Hạo ra, thế nhưng Duẫn Hạo từ chối cùng lúc cố sức đỉnh một cái... Càng khiến Tại Trung khó chịu.

          "A... A... ..." Tại Trung hiện tại chỉ có thể siết chặt khăn trải giường, Duẫn Hạo một chút một chút kích thích điểm nhạy cảm của cậu, phía trước lại không thể giải phóng.

          Tại Trung theo bản năng càng co rút lại nụ hoa, Duẫn Hạo cảm thấy đau đớn, hắn buộc phải tăng nhanh tốc độ.

          "Duẫn... A..." Nóng quá, dường như rất nhanh tan chảy cả người. Tại khoái cảm hoà cùng thống khổ trong vùng vẫy, chỉ là Duẫn Hạo dường như còn không có thỏa hiệp, một kích chạy nước rút.

          Tại Trung ra sức vặn vẹo thắt lưng, nỗ lực phối hợp với Duẫn Hạo. Duẫn Hạo gầm nhẹ một tiếng, đem dục vọng bắn vào trong cơ thể Tại Trung, đồng thời, cũng thả tay ra, để Tại Trung đạt cao trào.

          Tại Trung thất thần chốc lát, nghĩ muốn chống người đứng lên, chỉ là cậu vừa khẽ động thì...

          Đêm nay tất cả mọi người không cần ngủ nữa...
*
          Một hồi chuông điện thoại đánh thức Tại Trung, vừa nhìn ra ngoài cậu mới biết được thì ra đã xế chiều! Xong rồi! Ngày hôm nay phải giao bức tranh!

          "Alô."

          'Tại Trung, còn chưa có dậy sao?'

          "Con đã dậy rồi, cha."

          'Phải không? Thanh âm của con sao lại như vậy? Không thoải mái sao?'

          "Không có, chỉ là có chút lạnh."

          'Ừ, nhớ kỹ ngày hôm nay phải giao tranh.'

          "Con biết rồi."

          Xong đời rồi, vốn tưởng buổi tối có thể đem tranh giao đi, ai biết Duẫn Hạo...

          Cả người mỏi nhừ, nhưng mà vẫn phải về công ty. May là ngày đầu tiên đã đem tranh vẽ được bảy, tám phần, bằng không lại bị ba ba cho ăn giáo huấn một hồi.

No comments:

Post a Comment