Chương 11
Vì sao ngay cả một cơ hội
cũng không cho hắn? Về đến nhà, chỉ còn lại căn phòng trống và hai tờ giấy...
Duẫn Hạo suy sụp mà ngồi dưới đất, có cảm giác muốn khóc.
Vì sao Tại Trung không tin hắn? Lẽ nào Tại Trung đối với hắn đã nảy sinh thành
kiến?
"Ha..." Nằm trên mặt đất, hai tay che mặt.
"Tại Trung... Quay về a... Tại Trung..." Âm thanh
run rẩy như thế, thật sự là âm thanh của hắn sao?
Làm người phải biết thế nào là trân trọng, điều này ai cũng
đều hiểu, nhưng mà có mấy ai thật sự hiểu được lý lẽ trong ấy?
Mất đi Tại Trung, Duẫn Hạo giống như mất đi toàn thế giới, trải
qua sinh hoạt mỗi ngày kiểu người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Tại Trung chỉ để lại cho hắn một phong thư và đơn ly hôn, trong
đầu hắn chỉ còn lưu giữ nụ cười của Tại Trung, nước mắt của Tại Trung... Kỷ
niệm của họ chỉ vỏn vẹn những thứ này. Khỏi nói đến ảnh hai người chụp chung,
ngay cả ảnh của một mình Tại Trung, hắn cũng không có.
"Trịnh Duẫn Hạo! Mày rốt cuộc muốn như thế nào
nữa?" Khi đó đã nói lấy Kim Tại Trung là vì lợi ích, còn bây giờ thì sao?
Một người tìm không thấy, một người tránh ở nhà.
"..." Như nghe không được, tựa nhìn không thấy
hắn cứ nằm như tượng trên mặt đất. Hôm nay đã là ngày thứ mấy? Hình như là ba
ngày rồi. Ném công ty ra sau, chỉ trốn tránh ở nhà. Bởi vì rất kỳ quái, Tại Trung
đã đi, đáng ra mùi hương của cậu cũng vậy sẽ biến mất, thế nhưng mùi hương ấy
lại vẫn còn...
"Tến khốn này, ông đứng lên cho tôi!" Không chịu
nổi! Hữu Thiên túm cổ áo Duẫn Hạo, cố gắng kéo hắn ngồi dậy. Chớ nhìn bề
ngoài Duẫn Hạo cao gầy thực ra lại rất nặng. Hữu Thiên nửa kéo nửa ôm mới đem hắn
vực dậy được, cả người đầy mồ hôi.
Hai người này thật XX (aka chửi bậy) khiến người mệt mỏi a, vừa phải an ủi
cái này, lại phải khuyên bảo cái kia. Gã, Phác Hữu Thiên rốt cuộc phạm tội gì
a? Nếu không sao ông trời lại trừng phạt gã như vậy a!
"Này! Ông đừng nằm xuống tiếp chứ!" Chỉ trong
chốc lát, Duẫn Hạo lại muốn nằm xuống. Nhanh chóng đem hắn ngăn lại, Hữu Thiên
chỉ có thể ngồi ở bên cạnh hắn, đề phòng
không may.
"Nói cho ông một việc lớn, ông nghìn vạn lần đừng kích
động a." Hít thở thật sâu "Tôi đã tìm được Tại Trung rồi!!"
Một phút, hai phút... Sao không có động tĩnh gì a? Đầu
không xoay qua nhìn thì còn được, vừa mới quay qua một cái, thực sự khiến hắn tức
chết rồi!
Trịnh Duẫn Hạo ấy vậy mà lại ngủ thiếp đi!!!!!
Có lầm hay không a! Gã, Phác Hữu Thiên không ngủ không nghỉ
hai ngày giúp hắn tìm vợ, bây giờ phải an ủi hắn, rồi lại nói cho hắn biết kết
quả nữa, thế mà hắn còn ngủ được!!
Gã
đã đến hai ngày chưa gặp Tuấn Tú, gã cũng muốn vợ của mình a!
Gã cùng Tuấn Tú cũng đã phân phân hợp hợp mới đi được tới
ngày hôm nay, khi đó Tuấn Tú cũng bỏ gã đi. Gã cũng như Duẫn Hạo giác ngộ quá
muộn, chờ Tuấn Tú đi rồi gã mới phát hiện ra, Tuấn Tú với gã mà nói là rất quan
trọng. Cho nên hiện tại Duẫn Hạo cùng Tại Trung... Gã không muốn nhìn thấy bạn
tốt của gã không đến được hạnh phúc.
Mong rằng Tại Trung có thể nghĩ thông suốt...
Duẫn Hạo... Duẫn Hạo... Duẫn Hạo...
*
_ _
*
Chương 12
Thực
ra sau khi hắn nghe Hữu Thiên nói tìm được Tại Trung xong, mới nhắm mắt. Thật tâm rất cảm ơn thằng bạn tốt này, nhưng mà hắn thực sự quá mệt mỏi, nhất là sau
khi tảng đá lớn trong lòng đã được đặt xuống.
Ba ngày không ngủ, mệt mỏi khiến cho hắn mau chóng ngủ đến
bất tỉnh nhân sự. Gây nên mộng mị, trong mơ có hắn, có Tại Tung, Tại Trung tựa
vào ngực hắn, hương bách hợp nhàn nhạt, tràn ngập toàn bộ không gian. Thế nhưng
Tại Trung đột nhiên giãy ra khỏi ngực hắn, càng chạy càng xa, mặc cho hắn đuổi theo
thế nào cũng không kịp. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Tại Trung rời xa khỏi hắn.
"Tại Trung!!" Giật mình tỉnh lại, hắn mới phát
hiện mình đang ở phòng ngủ. Nhưng mà hắn làm thế nào lên được đây? Lẽ nào hắn
bị mộng du? Không thể nào a! Có thể là Hữu Thiên đi, thế nhưng thằng cha kia không có sức lực lớn như vậy a!
Hít một hơi thật sâu, hương bách hợp vẫn còn, thế nhưng chủ
nhân rốt cuộc ở cái chỗ nào? Mắt lần thứ hai khép lại...
Duẫn Hạo... Duẫn Hạo... Duẫn Hạo...
Mãi đến khi nghe được tiếng Duẫn Hạo ngáy khe khẽ, Tại Trung
mới từ sau cánh cửa đi ra. Doạ chết cậu rồi, Duẫn Hạo bỗng nhiên tỉnh lại, còn
gọi tên cậu. Thấy ác mộng sao? Cũng vã đầy mồ hôi nữa.
"Giống như một đứa trẻ vậy, ngủ còn bĩu môi." Tại
Trung ngồi xổm ở bên giường, giúp Duẫn Hạo lau mồ hôi. Ba ngày không cạo râu, râu
ria hắn mọc ra lởm chởm. Cậu là lần đầu tiên thấy bộ dáng lôi thôi của Duẫn Hạo, cả
người đầy mùi mồ hôi, tóc tai hỗn loạn, râu ria lởm chởm...
Chân cậu cũng ngồi đến tê rần, thiếu chút nữa không đứng lên
được. Không may... thoáng một cái ngã vào trong lòng Duẫn Hạo...
"A..." Đau! ! ! Hắn vừa định mắng lên, nhưng khi
nhìn rõ ràng, là Tại Trung... Tại Trung... Tại trung...
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, em không phải cố ý
đâu." Duẫn Hạo mặt mày tức giận khiến cậu bị doạ, vội vã xin lỗi, nhưng
cậu cố mà vẫn không đứng dậy nổi.
"Tại Trung? Thật sự là em?" Khó trách hương bách
hợp so với mấy hôm trước nồng đậm hơn rất nhiều, thì ra là do chủ nhân ở đây.
Chẳng trách mọi người đều nói giấc mơ cùng với thực tế luôn ngược lại, thì ra Tại
Trung ở bên cạnh hắn.
"Ừm."
Không nghĩ tới Hữu Thiên nói thật, Duẫn Hạo
thực sự...
Được Duẫn Hạo ôm cảm giác rất chân thật, rất ấm áp. Không
kiềm chế được, cậu vươn tay nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng dày rộng của Duẫn Hạo.
"Không cho phép em lại rời đi mà không nói một câu, không
cho phép em lại nghĩ ngợi lung tung, không cho phép em không tin tưởng tôi."
Mỗi một câu hắn nói, lại ôm chặt thêm một chút. Mặc dù giấc mơ cùng hiện thực trái
ngược, nhưng hắn vẫn sợ, bởi vì là lần đầu tiên nghiêm túc yêu một người...
"Tất cả nghe theo anh." Lại một lần nữa cậu không
có chủ kiến mà đồng ý.
Nhìn Duẫn Hạo từng chút từng chút ăn bữa sáng, trong lòng Tại
Trung dường như tràn đầy thoả mãn. Kết hôn mấy tháng này, cơ hội hai người họ ngồi
đối mặt nhau như vậy, thực sự là ít lại càng ít.
"Ăn no quá." Ợ một cái, vỗ vỗ cơ bụng phồng lên.
Phát hiện Tại Trung đang nhìn hắn, mặt không khỏi đỏ lên.
"Đi tắm, cạo râu, rồi sau đó hãy nằm nghỉ, ra giường
em đã thay rồi." Cậu vừa nói vừa dọn dẹp bàn ăn, có lẽ quá đói đi, Duẫn Hạo
ăn rất nhanh, khiến cho bàn đầy bát đĩa.
"Đợi lát nữa rồi thu dọn đi, chúng ta cùng đi
tắm." Tâm động không bằng hành động, những lời này thật hay! Đem Tại Trung
ôm dậy, hướng phía tầng đi lên...
Tại Trung thực sự rất đẹp, nhất là cặp mắt to kia, bên
trong như cả một hồ nước. Nhìn khuôn mặt Tại Trung lúc ngủ, Duẫn Hạo không khỏi
đưa tay khẽ vuốt, từ khuôn mặt, đến cần cổ...bờ vai...eo nhỏ nhắn...
"Humh..." Không chịu nổi cái loại cảm giác ngứa
ngáy, Tại Trung bất mãn mà uốn éo thân thể.
Nhẹ nhàng hôn một chút giữa đôi lông mày nhíu lại của Tại
Trung, đem cậu ôm vào trong ngực, lại hôn một chút.
Hắn, Trịnh Duẫn Hạo là người đàn ông hạnh phúc nhất trên
thế giới!
Này là đã end chưa ạ?
ReplyDeleteChưa b ạ. Mình bận quá chưa edit tiếp được.
DeleteQuả fic drop nghìn năm =)) 2022 rồi
ReplyDelete